Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên giáo dục tỉnh Nam Định.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Kinh nghiem

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Suu tam
Người gửi: Lưu Công Chinh
Ngày gửi: 19h:07' 07-02-2009
Dung lượng: 36.5 KB
Số lượt tải: 24
Nguồn: Suu tam
Người gửi: Lưu Công Chinh
Ngày gửi: 19h:07' 07-02-2009
Dung lượng: 36.5 KB
Số lượt tải: 24
Số lượt thích:
0 người
Đây là lời khuyên của một giáo viên với 27 năm kinh nghiệm dành cho các bạn mới đứng trên bục giảng
1) Trước khi đi giảng, bạn hãy cố gắng tự đặt mình vào vị trí học trò xem với kiến thức tiêu chuẩn mà học sinh xem ra đã có (đã được học) thì liệu học trò bạn có hiểu được những điều bạn định trình bày không? Đừng ngại tham khảo ý kiến của những người có kinh nghiệm quanh bạn. Ý kiến này rất hay, phải đặt mình vào vị trí của người tiếp nhận thông tin mới biết được cách truyền đạt của bạn có phù hợp không. Chính vì thế những người mới bắt đầu (TTSP), thường tập hợp thành nhóm, giảng thử cho nhau nghe. Ngoài ra, việc dự giờ chuyên môn của những người có kinh nghiệm sẽ cho bạn thêm nhiều lời khuyên bổ ích. 2) Hãy tập nói cho lưu loát và truyền cảm những vấn đề bạn sẽ trình bày. Để làm điều này bạn nên làm một vài lần những bước sau: a) Viết chi tiết giáo án, chua rõ bạn sẽ định nói cái gì, hình vẽ nào bạn sẽ vẽ lên bảng, sau khi xong cái hình này liệu có phải sử dụng đến nó trong các phần sau đó không (nếu có thì phải ghi cho rõ bạn sẽ vẽ hình đó ở chỗ nào trên bảng để có thể xoá bảng đi mà vẫn giữ được hình vẽ ấy ở một vị trí không làm gián đoạn việc trình bày các mục sau), bạn sẽ giải thích vấn đề cơ bản nào và liệu có phải nhắc lại những nét chính của kiến thức trước đó cho học sinh không để có thể hiểu sâu vấn đề mà bạn giải thích, các thí dụ bạn lấy có thật gần gũi với các học sinh không, có các vấn đề tương đồng nào trong thực tế với vấn đề bạn đang giải thích không?, cái gì bạn sẽ phải nói chậm cho học sinh ghi được bài (các ý chính và các kết luận quan trọng). Chú giải: Tại sao lại phải lấy các thí dụ tương đồng? Đó là do những thí dụ ấy có tác dụng rất tốt cho học sinh nhớ được lâu, có hệ thống các kiến thức và có thói quen xem xét vấn đề một cách toàn diện. Bản chất của trí nhớ là các kích thích điện hoá tuần hoàn và kéo dài, khi được kích thích kéo dài thì các nơ-ron thần kinh sẽ được kích hoạt và phát triển các rễ nối kết với các nơ-ron khác để tạo nên một tập con các nơ-ron cùng được kích hoạt một cách đồng điệu, đó là cơ sở hình thành trí nhớ. Lâu dần không kích hoạt (ôn lại) nữa thì các nơ-ron thần kinh sẽ chuyển sang trạng thái kém hoạt động, đó là bản chất của sự quên. Nếu chúng ta có các thí dụ liên kết các vấn đề lại thì trong não các tập con nơ-ron khác nhau lưu giữ những vấn đề khác nhau sẽ nối lại với nhau và do đó khi một vấn đề nào đó bị quên (tập con nơ-ron tương ứng chuyển sang trạng thái kém hoạt động) thì nhờ các tập con khác có thể hồi phục được các cái đã tạm bị lãng quên. b) Hãy viết ra giấy nhiều lần (cho thuộc) những cái bạn sẽ phải nói, việc này đòi hỏi công phu đấy song chỉ có thế bạn mới tự tin khi lên lớp giảng được. Bao giờ bạn đã dạy vài ba vòng rồi và đã tích luỹ tạm đủ kinh nghiệm đứng lớp rồi thì bước này sẽ có thể bỏ qua. c) Hãy tập nói một mình (hãy tưởng tượng trước mặt mình là cả lớp) bài giảng của mình vài ba lần cho tới khi bạn tự thấy hài lòng và cảm thấy đủ tự tin. Bao giờ bạn đã dạy vài ba vòng rồi và đã tích luỹ tạm đủ kinh nghiệm đứng lớp rồi thì bước này sẽ có thể bỏ qua. Rõ ràng là, có nắm vững được kiến thức, và có nói một cách lưu loát, thì sau đó mới mong có thể truyền đạt một cách diễn cảm và lôi cuốn được. Có nhiều người có khả năng nói hấp dẫn người nghe, song phần đông không phải tự nhiên mà có, mà đó là kết quả của quá trình rèn luyện lâu dài mà nên. 3) Trong khi giảng, bạn nên chú ý bao quát lớp, thật không có gì phản cảm với người học hơn cái việc bạn chỉ nói mà không nhìn người nghe. Hãy chú ý đến hai loại đối tượng: một vài học sinh khá (có biểu hiện hiểu tốt cái bạn nói) và một vài học sinh yếu (thường tỏ ra ngơ ngác khi nghe bạn nói) để điều chỉnh tốc độ nói, cách giải thích của mình..., đừng quên việc hỏi xem học trò có hiểu mình nói gì không, chí ít là sau một số vấn đề quan trọng. Nếu ban đầu, bạn không tự tin lắm, thì có thể hướng sự chú ý nhiều hơn đến một em học sinh nào
1) Trước khi đi giảng, bạn hãy cố gắng tự đặt mình vào vị trí học trò xem với kiến thức tiêu chuẩn mà học sinh xem ra đã có (đã được học) thì liệu học trò bạn có hiểu được những điều bạn định trình bày không? Đừng ngại tham khảo ý kiến của những người có kinh nghiệm quanh bạn. Ý kiến này rất hay, phải đặt mình vào vị trí của người tiếp nhận thông tin mới biết được cách truyền đạt của bạn có phù hợp không. Chính vì thế những người mới bắt đầu (TTSP), thường tập hợp thành nhóm, giảng thử cho nhau nghe. Ngoài ra, việc dự giờ chuyên môn của những người có kinh nghiệm sẽ cho bạn thêm nhiều lời khuyên bổ ích. 2) Hãy tập nói cho lưu loát và truyền cảm những vấn đề bạn sẽ trình bày. Để làm điều này bạn nên làm một vài lần những bước sau: a) Viết chi tiết giáo án, chua rõ bạn sẽ định nói cái gì, hình vẽ nào bạn sẽ vẽ lên bảng, sau khi xong cái hình này liệu có phải sử dụng đến nó trong các phần sau đó không (nếu có thì phải ghi cho rõ bạn sẽ vẽ hình đó ở chỗ nào trên bảng để có thể xoá bảng đi mà vẫn giữ được hình vẽ ấy ở một vị trí không làm gián đoạn việc trình bày các mục sau), bạn sẽ giải thích vấn đề cơ bản nào và liệu có phải nhắc lại những nét chính của kiến thức trước đó cho học sinh không để có thể hiểu sâu vấn đề mà bạn giải thích, các thí dụ bạn lấy có thật gần gũi với các học sinh không, có các vấn đề tương đồng nào trong thực tế với vấn đề bạn đang giải thích không?, cái gì bạn sẽ phải nói chậm cho học sinh ghi được bài (các ý chính và các kết luận quan trọng). Chú giải: Tại sao lại phải lấy các thí dụ tương đồng? Đó là do những thí dụ ấy có tác dụng rất tốt cho học sinh nhớ được lâu, có hệ thống các kiến thức và có thói quen xem xét vấn đề một cách toàn diện. Bản chất của trí nhớ là các kích thích điện hoá tuần hoàn và kéo dài, khi được kích thích kéo dài thì các nơ-ron thần kinh sẽ được kích hoạt và phát triển các rễ nối kết với các nơ-ron khác để tạo nên một tập con các nơ-ron cùng được kích hoạt một cách đồng điệu, đó là cơ sở hình thành trí nhớ. Lâu dần không kích hoạt (ôn lại) nữa thì các nơ-ron thần kinh sẽ chuyển sang trạng thái kém hoạt động, đó là bản chất của sự quên. Nếu chúng ta có các thí dụ liên kết các vấn đề lại thì trong não các tập con nơ-ron khác nhau lưu giữ những vấn đề khác nhau sẽ nối lại với nhau và do đó khi một vấn đề nào đó bị quên (tập con nơ-ron tương ứng chuyển sang trạng thái kém hoạt động) thì nhờ các tập con khác có thể hồi phục được các cái đã tạm bị lãng quên. b) Hãy viết ra giấy nhiều lần (cho thuộc) những cái bạn sẽ phải nói, việc này đòi hỏi công phu đấy song chỉ có thế bạn mới tự tin khi lên lớp giảng được. Bao giờ bạn đã dạy vài ba vòng rồi và đã tích luỹ tạm đủ kinh nghiệm đứng lớp rồi thì bước này sẽ có thể bỏ qua. c) Hãy tập nói một mình (hãy tưởng tượng trước mặt mình là cả lớp) bài giảng của mình vài ba lần cho tới khi bạn tự thấy hài lòng và cảm thấy đủ tự tin. Bao giờ bạn đã dạy vài ba vòng rồi và đã tích luỹ tạm đủ kinh nghiệm đứng lớp rồi thì bước này sẽ có thể bỏ qua. Rõ ràng là, có nắm vững được kiến thức, và có nói một cách lưu loát, thì sau đó mới mong có thể truyền đạt một cách diễn cảm và lôi cuốn được. Có nhiều người có khả năng nói hấp dẫn người nghe, song phần đông không phải tự nhiên mà có, mà đó là kết quả của quá trình rèn luyện lâu dài mà nên. 3) Trong khi giảng, bạn nên chú ý bao quát lớp, thật không có gì phản cảm với người học hơn cái việc bạn chỉ nói mà không nhìn người nghe. Hãy chú ý đến hai loại đối tượng: một vài học sinh khá (có biểu hiện hiểu tốt cái bạn nói) và một vài học sinh yếu (thường tỏ ra ngơ ngác khi nghe bạn nói) để điều chỉnh tốc độ nói, cách giải thích của mình..., đừng quên việc hỏi xem học trò có hiểu mình nói gì không, chí ít là sau một số vấn đề quan trọng. Nếu ban đầu, bạn không tự tin lắm, thì có thể hướng sự chú ý nhiều hơn đến một em học sinh nào
 






Các ý kiến mới nhất